• phattuvandao1
  • amthat3
  • ThayTL
  • khatthuc1
  • benthayhocdao
  • ttl1
  • amthat1
  • thanhanhniem3
  • tinhtoa2
  • tamthuphattu
  • tinhtoa1
  • thanhanhniem1
  • chanhungphatgiao
  • daytusi
  • lailamtoduong1
  • toduongtuyetson
  • phattuvandao3
  • amthat2
  • vandaptusinh
  • ttl3
  • tranhducphat
  • vandao2
  • lopbatchanhdao
  • thanhanhniem2
  • quetsan
  • huongdantusinh
  • Phật tử vấn đạo Thầy Thông Lạc
  • Thầy Thông Lạc đi khất thực
  • Thầy Thông Lạc
  • Thầy Thông Lạc đi khất thực
  • Bên Thầy Thông Lạc học đạo
  • Thầy Thông Lạc
  • Am thất
  • Thầy Thông Lạc dẫn dạy "Thân Hành Niệm" cho các Phật tử
  • Thầy Thông Lạc đang ngồi tĩnh tọa
  • Thầy Thông Lạc trả lời tâm thư Phật tử
  • Thầy Thông Lạc đang ngồi tĩnh tọa
  • Thầy Thông Lạc dẫn dạy "Thân Hành Niệm" cho các Phật tử
  • Thầy Thông Lạc viết sách
  • Thầy Thông Lạc dẫn dạy tu sĩ
  • Thầy Thông Lạc lai lâm tổ đường
  • Tổ đường Tuyết Sơn
  • Thầy Thông Lạc vấn đáp đạo cho các Phật tử
  • Thầy Thông Lạc đi khất thực
  • Bên Thầy Thông Lạc học đạo
  • Thầy Thông Lạc tại Hòn Sơn Thánh Tích
  • Tranh đức Phật
  • Thầy Thông Lạc giảng đạo cho các Phật tử
  • Thầy Thông Lạc dẫn dạy "Thân Hành Niệm" cho các Phật tử
  • Thầy Thông Lạc quét dọn sân
  • Thầy Thông Lạc dẫn dạy cho các tu sinh
In bài này

NHÓM GIỚI LUẬT THỨ TƯ

Lượt xem: 1834

(Trưởng lão Thích Thông Lc, trích VHTT, tp 2, TG. 2010, tr. 266-310)
link sách: VHTT, tập 2

1.- GIỚI THIỆU TỔNG QUÁT NHÓM GIỚI LUẬT THỨ TƯ

Sau khi được nghe đức Phật trình bày đức hạnh của giới luật thì vua A Xà Thế phải chấp nhận và ca ngợi tán thán những kết quả thiết thực hiện tại của Sa Môn hạnh thật là rất tuyệt vời.

Vua A Xà Thế hỏi Phật: “- Bạch Thế Tôn”! Có thể cho biết một kết quả thiết thực hiện tại khác nữa của hạnh Sa Môn, vi diệu hơn, thù thắng hơn những quả thiết thực hiện tại của Sa Môn vừa kể trên không?”.

Khi Vua A Xà Thế hỏi đức Phật như vậy thì đức Phật trả lời: “- Này Ðại vương hãy lắng nghe và khéo tác ý Ta sẽ giảng. Này Ðại vương thế nào là Tỳ kheo giới hạnh cụ túc? Ở đây, này Ðại vương, Tỳ kheo từ bỏ nói láo, tránh xa nói láo, nói những lời chân thật, chỉ trên sự thật, nói những lời chắc chắn đáng tin cậy, không nói lường gạt, không nói phản lại với đời. Như vậy là giới hạnh của vị ấy trong giới luật”.

Bảy giới này là những hành động đạo đức Thánh hạnh thuộc về ngôn ngữ làm Người, làm Thánh, nó chỉ rõ hành động lời nói sống đúng Phạm hạnh của những bậc Thánh Tăng, Thánh Ni và Thánh cư sĩ mà người thế gian không thể sống và làm được, chỉ có những bậc ly trần thoát khổ mới chấp nhận bảy đức hạnh “Ly ác khẩu, diệt ác pháp này” này.

Nếu các bạn sống giữ gìn đúng bảy giới đức hạnh ly ác khẩu, diệt ác pháp này thì khẩu nghiệp của các bạn rất thanh tịnh và được mọi người tin yêu. Các bạn đi đến đâu đều nhiếp phục mọi người tin tưởng nơi các bạn. Lời nói của các bạn có giá trị rất cao, nhờ đó uy tín của các bạn đầy đủ trọn vẹn. Bạn có biết không?

1.- GIỚI NGÔN NGỮ THÀNH THẬT THỨ NHẤT: TỪ BỎ NÓI LÁO

“TỪ BỎ NÓI LÁO” là một hành động đạo đức làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, có tôn giáo hay không tôn giáo mà mọi người sống chung nhau trên hành tinh này đều cần phải học hiểu và sống đúng giới đức này.

Ðây là một giới luật dạy về đức hạnh ngôn ngữ trong những đức hạnh làm Người, làm Thánh mà các bạn cần phải học hiểu và sống đúng những đức hạnh này để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Có như vậy, các bạn mới biến cuộc sống trên hành tinh này trở thành cõi Cực Lạc, Thiên Ðàng.

A.- GIỚI ĐỨC TỪ BỎ NÓI LÁO

“TỪ BỎ NÓI LÁO ” là giới đức, nó thuộc về “ÐỨC THÀNH THẬT”, nó là một hành động đức hạnh về miệng, miệng là nơi xuất phát nhân quả thiện ác hay nói cách khác miệng là đường đi lối về của nhân quả. Vì vậy, làm người các bạn nên cẩn thận về lời nói của mình, không được ăn nói bừa bãi, trước khi nói cần phải suy nghĩ kỹ lưỡng rồi mới nói, không được nói đùa, nói đại, không được nói giỡn, nói cợt, khi nói ra lời nói phải nói nghiêm túc, êm ái, nhẹ nhàng, ôn tồn, nhã nhặn, lời nói phải thành thật, không được nói những lời cộc cằn thô lỗ, mạt sát người khác, không nói những lời tục tĩu, thiếu văn hóa, không nói những lời hung dữ, ác khẩu, không nói những lời phách lối, không xưng hô những lời mày, tao, nó, hắn, v.v… không nói thêm bớt, không nói xấu người khác, không vu oan, giá họa cho người khác. Có như vậy thì nhân quả mới tốt đẹp cho cuộc sống của các bạn.

Biết rõ nói láo là một hành động thiếu đạo đức thành thật thường làm khổ mình. Làm khổ mình là làm mất uy tín của mình đối với mọi người, khi người ta phát giác ra mình là người nói láo thì họ tránh xa mình, không chơi thân với mình nữa, tuy ngoài mặt họ không nói ra nhưng họ rất dè dặt cẩn thận đối với các bạn đấy!

Người nói láo như những vật đồ bỏ, người ta không còn dùng được.

Xưa Ðức Phật dạy La Hầu La: “Này La Hầu La, người nói láo như nước rửa chân không có dùng vào việc gì được, cần phải đổ bỏ”.

Người nói láo cũng như nước rửa chân, không thể dùng vào việc gì khác được. Vì người nói láo là người không có đạo đức. Người không có đạo đức thì với việc ác nào họ cũng làm được. Cho nên, đối với những người nói láo thì cần phải tránh xa, lìa xa. Không nên thân cận với những người này.

Làm người các bạn không nên nói láo. Không nói láo các bạn là những người thành thật. Có đúng như vậy không các bạn?

Trong xã hội loài người, người nào giữ trọn lòng tin yêu của mọi người thì không bao giờ nói láo, nhưng nói thành thật rất khó chứ không phải dễ. Có điều nói thành thật rất có lợi cho mình, cho người, nhưng cũng có điều nói thành thật rất có hại cho mình, cho người, có khi hại cả hai.

Trong chiến tranh khi quân đội Mỹ đi ruồng bố hỏi: có Việt Cộng trong nhà không?

Nếu bảo rằng không là nói láo, còn nếu bảo có là tai hại cho mình, cho người, cho cuộc cách mạng giải phóng quê hương, còn làm thinh không nói thì chúng nghi ngờ bắt mình tra tấn, đánh đập. Vì thế, nói thật không phải dễ trước những hoàn cảnh phải im lặng như Thánh mới bảo tồn được đức thành Thật.

Một trăm người buôn bán thì một trăm người đều nói láo cả, không có một người nào là không nói láo.

Hầu hết, con người sống trên hành tinh này đều nói láo. Một nhà truyền giáo chưa bao giờ thấy Phật, thấy Ðức Chúa Trời, thấy Ngọc Hoàng Thượng Ðế, cũng chưa bao giờ biết Thiên Ðàng, Cực Lạc ở đâu. Họ đều nói không thật, họ giảng nói giống như họ đã từng sống ở đó và gặp các Ngài. Cho nên, nhà truyền giáo, nhà học giả thuyết giảng kinh sách Phật, Thánh, Tiên đều là những người nói láo.

Có một số Thiền sư miệng, tu hành chưa tới đâu, lớn tiếng nói như là mình đã nhập thiền, nhập định. Không biết Phật tánh có hay không có, chỉ dựa vào tưởng giải của người xưa phát ngôn bừa bãi tỏ ra như mình đã kiến tánh thành Phật. Phật gì mà ăn ngủ phi thời? Còn thích chùa to Phật lớn y áo đẹp sang, còn thích xe cộ, ti vi, tủ lạnh, máy điều hòa, v.v... Cho nên, những hạng người này toàn là nói vọng ngữ.

Kinh sách nói có linh hồn người chết, có thế giới siêu hình, có Thiên Ðàng, Cực Lạc, có cõi Trời, cõi Thánh, cõi địa ngục có vua Diêm Vương, v.v... Ðó là kinh nói láo.

Người thuyết giảng mà tu chưa chứng là người thuyết giảng nói láo, làm người các bạn nên cảnh giác đề cao những hạng người nói láo này. Những kẻ nói láo này là những kẻ háo danh.

Làm người khi làm được những gì thì sẽ nói, còn chưa làm được những gì thì im lặng như Thánh.

Người ở đời hay trách kẻ nói nhiều, vì nói nhiều làm thế nào cũng sơ sót nói không thật.

Ðiều đó là một điều hiển nhiên và đó cũng là một kinh nghiệm ngàn đời. Kẻ nói nhiều là kẻ hay nói láo, nói không thành thật, v.v...

B.- GIỚI HẠNH TỪ BỎ NÓI LÁO

“GIỚI HẠNH TỪ BỎ NÓI LÁO ” là giới luật dạy về đức hạnh ngôn ngữ từ bỏ nói những lời không thật. Phần đông con người theo khẩu nghiệp mà nói, nên thường nói đại, nói không suy nghĩ. Cho nên, người nào cũng có nói láo không ít thì nhiều, tức là nói láo nhiều hoặc nói láo ít chứ không ai khỏi nói láo.

“GIỚI HẠNH TỪ BỎ NÓI LÁO” là một lời khuyên nhắc từ bỏ nói láo, nói láo là một hành động khẩu nghiệp ác. Một hành động khẩu nghiệp ác xấu tạo nhiều điều không tốt, thiếu thành thật với mình với người khác, thật không xứng đáng làm người chút nào. Các bạn quyết tâm dứt khoát phải từ bỏ nói láo, thà có thể chết, chứ nhất định không nói láo. Có như vậy mới trở thành người có đạo đức ngôn ngữ.

Vì oai nghi tế hạnh đạo đức thành thật, khi có một điều không thể nói thật được thì các bạn nên im lặng. Im lặng như Thánh hoặc đánh trống lảng nói sang chuyện khác.

Muốn từ bỏ sự nói láo thì chúng ta nên tập ít nói, nói càng ít càng tốt, cho nên đệ tử của đức Phật, thường được Ngài khuyên dạy: phải sống độc cư, độc trú, độc hành, tránh hội họp, tránh nói chuyện, thường sống một mình nơi vắng vẻ như con tê ngưu một sừng.

Người nào muốn không nói láo thì nên theo lời dạy trên đây mà giữ hạnh độc cư, độc trú, độc bộ, độc hành cho trọn vẹn. thì sẽ không bao giờnói láo. Và như vậy các bạn sẽ là những người tốt, người có đạo đức nhân bản – nhân quả.

Người hay nói nhiều chúng ta nên tránh xa vì họ là người ác, họ là những người không tốt, họ là những người thiếu thành thật. Người thiếu thành thật là người sẽ làm tất cả điều ác.

“TỪ BỎ NÓI LÁO” là một oai nghi tế hạnh đạo đức có sự quyết định dứt khoát không bao giờ nói láo.

“TỪ BỎ NÓI LÁO” là một oai nghi tế hạnh có sự hiểu biết rõ ràng, nói láo là một điều tai hại không ích lợi cho mình cho người và cho cả hai.

C.- GIỚI HÀNH TỪ BỎ NÓI LÁO

“TỪ BỎ NÓI LÁO ” là một phương pháp tác ý để chủ động điều khiển khẩu hành từ bỏ nói láo.

“TỪ BỎ NÓI LÁO ” không thể là một lời nói suông mà là tiếng kêu gọi tận trong lòng của chính mình. Vì thế, khi nghe tiếng gọi “TỪ BỎ NÓI LÁO ”, đánh thức lương tâm chúng ta phải chấm dứt ngay không được nói láo.

“TỪ BỎ NÓI LÁO” là đạo đức ở nơi miệng của mỗi người, nếu mọi người không giữ gìn miệng cẩn thận thì đạo đức sẽ không bao giờ có. Ðạo đức không bao giờ có thì luôn luôn làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh nữa. Vì thế hằng ngày nên tác ý câu: “TA PHẢI TỪ BỎ NÓI LÁO”.

3.- GIỚI NGÔN NGỮ THÀNH THẬT THỨ HAI: TRÁNH XA NÓI LÁO

“TRÁNH XA NÓI LÁO” là một hành động đạo đức ngôn ngữ làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, có tôn giáo hay không tôn giáo, mà mọi người sống chung nhau trên hành tinh này đều cần phải học và sống đúng đức hạnh này.

Ðây là một giới luật dạy về đức hạnh ngôn ngữ trong những đức hạnh làm Người, làm Thánh mà các bạn cần phải học hiểu và sống đúng những đức hạnh này để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Có như vậy, các bạn mới biến cuộc sống trên hành tinh này trở thành cõi Cực Lạc, Thiên Ðàng.

Các bạn biết không? Trong vũ trụ này không bao giờ có cõi Cực Lạc, Thiên Ðàng thật. Cõi Cực Lạc, Thiên Ðàng chỉ là cõi ảo tưởng mà thôi. Nếu con người không tự xây dựng cho mình cõi Cực Lạc, Thiên Ðàng thì không bao giờ có. Nhưng muốn xây dựng cõi Cực Lạc, Thiên Ðàng thì các bạn phải xây dựng cho mình một nền đạo đức nhân bản – nhân quả. Nếu không xây dựng đạo đức cho mình thì cảnh thế gian này là địa ngục, đầy dẫy muôn vàn tội lỗi và khổ đau không bao giờ dứt. Muốn được vậy trước tiên các bạn phải tránh xa nói láo.

A.- GIỚI ĐỨC TRÁNH XA NÓI LÁO

“TRÁNH XA NÓI LÁO ” là đức hạnh ngôn ngữ thành thật. Người nói láo là người xấu ác, người vô đạo đức thành thật, người không xứng đáng làm người, vì thế chúng ta cần phải tránh xa nói láo.

Tại sao giới này lại dạy chúng ta phải tránh xa nói láo? Bởi vì nói láo là một bệnh nghiệp vô đạo đức về miệng, miệng có hai phần ô nhiễm và ác độc không đạo đức:

1. Nhiễm về ăn uống

2. Nhiễm về lời nói

Ở đây chúng tôi xin nói sơ lược thêm về ăn uống, đến khi nói về ăn uống phi thời thì chúng tôi sẽ giải thích rõ ràng và cụ thể hơn. Nhiễm về ăn uống là vì nuôi thân mạng. Nuôi thân mạng có hai phần:

1. Nuôi về thân mạng bằng pháp thiện (chánh mạng).

2. Nuôi về thân mạng bằng pháp ác (tà mạng).

Tránh ăn thịt chúng sanh là nuôi thân mạng bằng thiện pháp. Nuôi thân mạng bằng thiện pháp, bằng chánh pháp là đem sự bình an, sự không bệnh tật, sự không tai nạn vào thân, còn ngược lại là đem những sự khổ đau, những bệnh tật, những tai nạn, những sự bất an vào thân.

Cho nên, những người không có tri kiến giải thoát thường ưa thích ăn thịt chúng sanh, thường nuôi thân mạng bằng thịt máu, bằng sự đau khổ chết chóc của chúng sanh, vì thế cuộc đời của họthường phải gánh chịu biết bao nhiêu sự buồn phiền, cay đắng, bệnh tật khổ đau và tai nạn. Ðứng trên luật nhân quả hễ nuôi thân bằng sự khổ đau thì thân phải nhận lấy quả khổ đau và không thể nào tránh khỏi. Cho nên, người ăn thịt chúng sanh là người có nhiều tai nạn, có nhiều bệnh tật, có nhiều sự khổ đau hơn. Nếu người ăn thịt không bệnh đau thì những người khác trong gia đình phải chịu bệnh đau, phải có tai nạn xảy ra. Ðó là một chùm nhân quả để cho mọi người trong gia đình đều có sự buồn rầu lo sợ, phiền não đau khổ. Ngược lại, người không ăn thịt chúng sanh thì ít bệnh tật, ít tai nạn, ít phiền não khổ đau, trong gia đình thường có điều vui, khiến cho mọi người sống có hạnh phúc.

Nhiễm về lời nói là nói không đúng sự thật, nói không đúng sự thật là nuôi tinh thần khổ đau. Cho nên, người hay nói nhiều là người dễ nói láo, người nói láo là người hay giận dữ, luôn luôn tâm buồn phiền, sầu lo, bất an, thật là đau khổ.

Cứ nhìn vào sự ăn uống và lời nói của những người này thì biết ngay nhân quả của họ và họ sẽ được an vui hay buồn khổ, gia đình có hạnh phúc hay không hạnh phúc, gia đình có hòa thuận hay không hòa thuận đều biết rất rõ ràng. Ðó là vì họ thiếu đức thành thật.

“TRÁNH XA NÓI LÁO” là những oai nghi tế hạnh tránh xa người nói láo, tránh xa nơi có người nói láo, tránh xa lời nói láo. Ðó là sự ngăn ngừa ô nhiễm nói láo. Một khi đã nói láo thì rất khó bỏ các bạn nên đề phòng.

B.- GIỚI HẠNH TRÁNH XA NÓI LÁO

Oai nghi tế hạnh về lời nói không cho phép nói nhiều, người nói nhiều là người thiếu thành thật. Người thiếu thành thật thường hay nói láo, thường hay nói thêm bớt, thường hay nói xấu kẻ khác. Khi chúng ta ở gần những người hay nói nhiều thì nên lưu ý và giữ im lặng là tốt nhất, chỉ có giữ im lặng thì mọi việc mới được yên ổn.

Người hay nói láo là người hung dữ ta nên tránh xa những người ấy. Họ là ác quỷ nên những điều ác nào họ cũng làm được.

Phần đông người ta thường lên án phái nữ: “Phái nữ là những người nhiều chuyện nhất”. Còn phái nam thì có nhiều chuyện không? Phái nam cũng có nhiều chuyện, nhưng phần ít.

Người nam mà hay nói vặt (nhiều chuyện) là hình tướng người nam mà bản chất là người nữ. Trong Ðạo Phật phái nữ rất khó tu, vì họ quá nhiều lời nên xả tâm li dục li ác pháp rất khó.

Người im lặng là Thánh, còn người hay nói là bụi cát, là chất bẩn, là đồ vật không xài được, là đồ bỏ, đồ ném thùng rác. Cho nên, trong đạo Phật có giới hạnh độc cư, độc trú, độc hành để hành giả nhờ đó đi sâu Tứ Như Ý Túc.

Từ bỏ hay tránh xa nói láo là một hành động đức hạnh mà mọi người ai cũng phải thực hiện cho bằng được để xứng đáng những oai nghi tế hạnh làm Người, làm Thánh.

C.- GIỚI HÀNH TRÁNH XA NÓI LÁO

Nói láo dễ thành thói quen, một khi đã nói láo thì rất khó bỏ. Muốn bỏ nói láo là một điều rất khó. Do đó, hằng ngày chúng ta phải thường nhắc nhở tâm: “Tránh xa nói láo, nói láo là một tật xấu, một tật xấu đáng chê trách, đáng phỉ nhổ mà mọi người ai cũng khinh rẻ và không thích thân cận”.

“TRÁNH XA NÓI LÁO ” là một giới hành hay nói cho dễ hiểu hơn là một pháp hành “như lý tác ý”, vì vậy hằng ngày chúng ta nên nhắc tâm mình phải tránh xa nói láo, phải lìa xa nói láo, phải từ bỏ nói láo. Do tu tập hằng ngày nhắc tâm như vậy thì mới trở thành người không nói láo.

Cho nên, muốn làm người tốt, người có đạo đức thì không nên nói láo.

Tránh xa có nghĩa là không nên gần gũi với sự nói láo, người nói láo, pháp nói láo, kinh sách nói láo, tập thể nói láo, v.v... Những nơi đó dễ làm cho chúng ta ô nhiễm nói láo trở thành người xấu, người không ai muốn làm bạn.

Tránh xa trong đó còn có một ý nghĩa quan trọng, đó là quả quyết, cương quyết, dứt khoát một cách mạnh mẽ, đầy ý chí sắt đá, nhờ có sự cương quyết, quả quyết, dứt khoát như vậy nên mới không nói láo, không gần người nói láo, pháp nói láo, kinh sách nói láo, tập thể nói láo, v.v…

Trên đây là Giới hành nên có nhiều cách thức và những phương pháp để tránh xa sự nói láo.

4.- GIỚI NGÔN NGỮ THÀNH THẬT THỨ BA: NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT

“NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT” là một hành động đạo đức làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, mà mọi người sống chung nhau trên hành tinh này, có tôn giáo hay không tôn giáo đều cần phải học và hiểu biết cho rõ ràng.

Ðây là một giới luật dạy về đức hạnh ngôn ngữ làm Người, làm Thánh mà các bạn cần phải tu tập, rèn luyện và sống đúng những đức hạnh này để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Có như vậy, các bạn mới biến cuộc sống trên hành tinh này trở thành cõi Cực Lạc, Thiên Ðàng.

A.- GIỚI ĐỨC NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT

Theo luật nhân quả kẻ nào nói láo sẽ gặt lấy quả nói láo. Quả nói láo là gì các bạn có biết không?

Quả nói láo đến với các bạn là làm mất lòng tin, không được tín nhiệm, người ta xem bạn như những phường láu cá, lưu manh, gian xảo... Người ta sẽ không thích thân cận với những người đó.

Khi chúng ta tiếp cận với những người nói quá nhiều thì chúng ta biết ngay họ là những người láu cá, người không thành thật, người gian xảo, người hay nói xấu kẻ khác, v.v…

Khi chúng ta đọc một bài văn nghị luận, lối viết văn lý luận loanh quanh trườn uốn như con lươn là biết ngay người viết bài văn này là người không thành thật, luận méo mó, không đúng sự thật, không nắm vững và hiểu rõ một sự việc cụ thể, chỉ tưởng tượng hoặc nhai lại bã mía của những người khác. Cũng giống như chúng ta đọc kinh sách Ðại Thừa thì biết ngay là kinh ngụy tạo, kinh tưởng giải, ảo giác, v.v... Chỉ có những người không tu tập, tu chưa chứng đạo thì mới không hiểu biết, mới lầm lạc, mới bị lừa đảo cho rằng kinh sách Ðại Thừa là Phật thuyết.

Những người không học giới luật đức hạnh khi cầm bút viết là hay ngụy biện lời nói của mình, thiếu tính thành thật, mới đọc thoáng qua thì thấy hay nhưng khi nghiệm xét lại từng câu, từng lời, từng ý, thì bài văn ấy mang tính ngụy tạo rất rõ ràng mà trong sách chúng tôi thường nói là tưởng giải.

“GIỚI ÐỨC NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT” dạy chúng ta nói những lời chân thật, khi cầm bút viết về vấn đề tôn giáo thì phải tu chứng do mắt thấy, tai nghe và tâm ý hiểu biết như thật thì viết như thật, chứ không thêm bớt một tí xíu nào cả thì đó là lời nói chân thật, lời nói chân thật thì bài viết chân thật. Bài viết chân thật thì đơn giản dễ hiểu tình cảm xúc tích khiến cho người đọc rất gần gũi, thân thương. Người thành thật thì văn thành thật, người xảo trá thì văn viết xảo trá, người hung dữ thì  văn hung dữ. Cho nên xét qua lời nói, lời văn thì biết được tính chất của từng người.

“GIỚI ÐỨC NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT” dạy chúng ta nói những lời chân thật. Dạy nói những lời chân thật là dạy chúng ta sống thành thật, thành thật là một đức hạnh làm Người, làm Thánh. Cho nên, làm người phải giữ gìn đức hạnh này đừng để sơ sót nói lời không thành thật mà trở thành người vô đạo đức các bạn ạ!

Từ trong giới luật này suy ra một người thành thật sẽ viết bài thành thật, một người không thành thật sẽ viết bài không thành thật như trên đã nói. Cho nên, dựa theo ngôn ngữ chúng ta biết được người, vì thế, văn là người, người là văn.

Kinh sách Nguyên Thủy là kinh sách thành thật, không có sự dối trá lừa đảo lường gạt, còn kinh sách phát triển Ðại Thừa thiếu sự thành thật thường dẫy đầy sự mâu thuẫn, dối trá gây mê tín ảo giác cho người đọc.

Cho nên, khi đọc kinh sách Nguyên Thuỷ chúng ta dễ phát hiện ra những câu hoặc những đoạn văn do các Tổ viết thêm vào. Những câu và những đoạn văn ấy thường thiếu chân thật, giàu tưởng tượng, phi đạo đức, thường mâu thuẫn với ý nghĩa của lời Phật dạy. Do đó, chúng ta nhận biết những đoạn kinh sách sai lệch không có khó khăn. Tư tưởng ảo giác của các Tổ đều nổi bật rõ nét thiếu chân thật đang rải rác trong bộ kinh Nguyên Thủy, nên chúng ta phân loại và loại trừ ra dễ dàng.

Kinh sách Nguyên Thủy dạy sự giải thoát chân thật thường dạy ngăn và diệt ác pháp, bằng sự tự lực của mỗi người. Còn kinh sách phát triển Ðại Thừa dạy cầu cúng dựa vào sự hộ trì che chở của chư Phật, chư Bồ Tát. Do sự tín ngưỡng mê tín này đưa dần con người vào cảnh giới yếm thế, tiêu cực, v.v... Rồi từ đó dẫn con người mất sức tự chủ, đi đến tinh thần yếu đuối, bại liệt, tiêu cực, mất tự lực.

B.- GIỚI HẠNH NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT

Cho nên, những oai nghi tế hạnh nói lời chân thật rất khó, vì thế phải có sự tu tập rèn luyện hằng ngày, phải có sự bền chí quyết tâm dứt bỏ, từ bỏ nói những lời nói không chân thật.

Có như vậy các bạn mới thành người tốt, người có đức, có hạnh về ngôn ngữ. Và hơn nữa tâm của các bạn mới bất động trước các pháp và các cảm thọ.

“GIỚI HẠNH NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT” là oai nghi tế hạnh của ngôn ngữ tuyệt vời, dám nói thẳng, nói thật không hề sợ một ai. Chuyện có nói có, chuyện không nói không, chuyện sai nói sai, chuyện đúng nói đúng, dù lời nói ấy của các Tổ hay một vị Thầy nào nói sai thì nói sai, không bưng bít che đậy, luôn nói đúng sự thật. Cho nên, nói những lời chân thật là oai nghi tế hạnh của người tu sĩ Phật giáo chân chánh.

Ví dụ: Kinh sách Ðại Thừa không phải Phật thuyết, kinh dạy những điều mê tín, ảo tưởng, phi đạo đức, v.v... thế mà từ xưa đến nay ít ai dám nói nó sai. Ðó là không dám nói những lời chân thật.

Người không dám nói những lời chân thật là người yếu đuối và nhút nhát.

C.- GIỚI HÀNH NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT

Muốn nói những lời chân thật thì hằng ngày các bạn nên tác ý: “Làm người phải nói những

lời chân thật, không được nói sai sự thật” hoặc tác ý như sau: “Thà chết nhất định không nói sai sự thật”. “NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT” là nói những lời đẹp đẽ đầy đủ đức hạnh. Họ là những người dũng cảm, gan dạ.

Nhờ có tác ý như vậy các bạn sẽ đầy đủ nghị lực khi nói ra những lời chân thật mà không hề sợ ai.

5.- GIỚI NGÔN NGỮ THÀNH THẬT THỨ TƯ: Y CHỈ TRÊN SỰ THẬT MÀ NÓI

“Y CHỈ TRÊN SỰ THẬT” là một hành động đạo đức làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, mọi người sống chung nhau trên hành tinh này, có tôn giáo hay không tôn giáo đều cần phải học hiểu cho thấu rõ những đức hạnh này.

Người có đạo đức luôn luôn phải y chỉ trên sự thật mà phát ngôn, nếu nói ra sự thật dù có tan xương, nát thịt chúng ta cũng hãy dũng cảm mà nói ra sự thật, đừng sợ hãi trước mọi thế lực.

Ông Galilée nói sự thật dù biết mình thế yếu, sức cô sẽ bị giết trước một lực lượng hùng mạnh của tập đoàn Ðế Quốc La Mã, ông vẫn hùng dũng bước lên đoạn đầu đài tuyên bố trước hàng ngàn, hàng vạn công chúng La Mã: “Trái đất tròn không thể nói vuông được”.

Ðây là một tấm gương y chỉ trên sự thật mà nói. Làm người chúng ta cũng nên bắt chước như ông Galilée, thà chết nhưng cứ y chỉ vào sự thật mà nói. Do đó, lịch sử loài người sẽ ghi mãi muôn đời.

A.- GIỚI ĐỨC Y CHỈ TRÊN SỰ THẬT MÀ NÓI

Thưa các bạn! Giới thứ tư thuộc về ngôn ngữ Ðức Phật đã dạy chúng ta về đức hạnh lời nói “Y chỉ trên sự thật ma nói”. Vậy mà từ khi đức Phật nhập diệt đến nay Phật giáo đã bị các Tổ kiến giải làm sai lệch con đường tu hành, biến kinh sách Nguyên Thủy thành kinh sách phát triển của Ðại Thừa. Không phải là vô tình mà có mục đích là để dìm mất chánh pháp của Phật giáo, khiến cho Phật giáo thành Thần giáo, giáo lý của Phật thành Ma giáo. Do đó, hiện giờ Phật giáo là một tôn giáo mê tín, trừu tượng, mơ hồ, ảo tưởng. Giáo lý như vậy khiến cho người tu hành chạy theo danh lợi thế gian, có nhiều thủ đoạn làm tiền Phật tử trong tôn giáo này.

Giới luật là đức hạnh của tu sĩ thì các Tổ đã bẻ vụn tan nát. Hiện giờ những điều sai này ai ai cũng thấy và hiểu biết, nhưng tại sao lại không có một người dám nói sự thật “ÐẠI THỪA SAI ”. Ông Galilée bước lên đoạn đầu đài trước khi chết ông còn dám nói một sự thật. Còn Phật tử chúng ta thì sao? Hãy mạnh dạn nói lên một sự thật khi mắt thấy tai nghe, các bạn ạ! Chúng ta không thành công thì thành danh. Ông Galilée chết một cách anh dũng để tiếng thơm muôn đời. Các bạn có thấy điều này không?

Y chỉ trên sự thật mà nói không được nói sai sự thật. Do đó, kinh sách phát triển Ðại Thừa sai không đúng giáo pháp của Ðạo Phật, thì quý Phật tử hãy mạnh dạn vạch trần những điều sai trái ấy để cùng nhau chấn chỉnh lại Phật giáo, đấy là nhiệm vụ chung của người Phật tử. Tại sao các bạn lại quá sợ hãi?

Ðại Thừa Phật giáo cũng chỉ là Phật giáo chứ không phải là một tôn giáo khác. Vì thế , chúng ta nói lên một sự thật cũng chỉ là đem lại lợi ích cho chúng ta. Không lẽ các thầy Ðại Thừa cũng như các sư bên Nam Tông lại giết chúng ta sao?

Cái sai của Ðại Thừa, và Nam Tông chỉ vì các Tổ thiếu kinh nghiệm tu hành nên kiến giải sai pháp, kiến giải sai pháp nên tu hành sai, lạc vào thiền tưởng, pháp tưởng. Từ đó, các Tổ cứ ngỡ tưởng mình tu đúng, nhưng lại tu tập chưa tới nơi tới chốn, nên khi biên soạn kinh sách lạc vào tà đạo ngoại đạo gây ra nhiều cảnh giới ảo tưởng, mơ hồ, trừu tượng khiến con đường tu tập giải thoát của Ðạo Phật đã bị mất lối.

Hôm nay, chúng ta y chỉ theo lời Ðức Phật dạy mà nói thẳng, dù cho các Sư Thầy tu hành sai, phá giới, phạm giới, ăn ngủ phi thời, tu tập thiền ức chế tâm, có tìm cách nói xấu hay hãm hại chúng ta, chúng ta vẫn vui lòng chấp nhận mọi sự gian nan thử thách đó. Bởi vì , chúng ta biết chắc rằng: Sự thật là sự thật. Chân lý là chân lý không ai phủ nhận được, không ai dìm mất nó một lần nữa được.

Sự thật ấy, chân lý ấy trên hành tinh này cách đây 2555 năm (2011) đã có một người dám nói thẳng, nói thật. Dám nói thẳng, nói thật nên đã bị hãm hại bằng cách bị lăn đá, cho voi say giết, hoặc làm nhục Phật bằng cách khai oan với người phụ nữ mang thai, nhưng sự việc không thành công, đức

Phật vẫn ung dung tuyên bố chánh pháp lập thành nền đạo đức nhân bản - nhân quả giúp cho loài người thoát ra bốn sự đau khổ sanh, già, bệnh, chết.

Lúc đức Phật ra đi vĩnh viễn, chương trình giáo dục của Ngài đã hoàn tất, nhưng vì trong thời đại ấy không ghi lại thành kinh sách, chỉ có truyền khẩu nên lần lượt tam sao thất bổn. Vả lại, chúng ta cũng nên cảm thông trong thời đại bấy giờ còn bộ lạc, vì dân trí quá kém, phước quá mỏng, nên không thừa hưởng trọn vẹn một gia tài quí báu (Chương trình giáo dục đào tạo đạo đức nhân bản - nhân quả). Vì thế, 25 thế kỷ trôi qua quá uổng. Giáo lý ấy mai một bị chôn vùi dưới một lớp giáo lý ảo tưởng mê tín của các Tổ giàu tưởng giải.

Cuối thế kỷ hai mươi đầu thế kỷ hai mươi mốt, sau khi theo lời dạy của Ðức Phật trong kinh Nguyên Thủy chúng tôi đã thực hiện được đạo giải thoát và nhìn thấy sự sai trái quá lớn trong Phật giáo. Dũng mãnh y chỉ theo lời dạy của đức Phật chúng tôi dõng dạc tuyên bố kinh sách phát triển Ðại Thừa sai, do các Tổ tu hành sai, kiến giải sai, giảng đạo sai, v.v... Trong số các Tổ sư có một số các Tổ có ý đồ dìm và diệt Phật giáo.

Lời tuyên bố quá đột ngột khiến cho một sốphật tử như bị tiếng sét làm đảo lộn tư tưởng như lộn đầu xuống đất, họ không còn dám đọc và dám nghe những lời chúng tôi nói.

B.- GIỚI HẠNH Y CHỈ TRÊN SỰ THẬT MÀ NÓI

Giới hạnh thứ tư đã chỉ dạy cho tất cả Phật tử nên y chỉ trên sự thật mà nói đừng nói sai sự thật. Các sư Thầy sống phạm giới, phá giới thì y chỉ trên giới luật mà nói sự thật. Nói sự thật không bao giờ có tội lỗi gì cả; nói sự thật là dựng lại Phật giáo tốt đẹp hơn; nói sự thật là đem lại nền đạo đức nhân bản - nhân quả cho con người sống không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai; nói sự thật là đem lại hạnh phúc an vui cho muôn người, muôn nhà thì không ai có quyền bắt tội các vị. Nói sự thật là một đức hạnh của người đệ tử Phật. Có đúng như vậy không các bạn?

Một vị Sư, Thầy tu theo Phật giáo là phải sống đúng Phạm hạnh, phải 3 y một bát, phải xả phú cầu bần, phải xả thân cầu đạo, v.v... Thế mà các Sư, Thầy sống giàu sang trên nhung lụa, chùa to Phật lớn, đầy đủ tiệân nghi như người thế gian. Ăn uống, ngủ nghỉ phi thời, thường tụng niệm như ca hát và nghe ca hát. Các Sư, Thầy sống như vậy thì còn gì là Phạm hạnh của người tu. Vậy quý Phật tử cần phải y chỉ sự thật này mà nói ra để chấn chỉnh lại tất cả tu sĩ, dù đó là Thầy tổ của quý vị.

Pháp bất vị thân. Giới luật không thiên vị một ai, hãy thẳng thắn các bạn nên khuyên Thầy mình muốn tu theo Phật giáo thì nên sửa đổi, còn không muốn tu thì nên trả y áo cà sa, đừng làm ô nhiễm chiếc áo tu sĩ của Phật giáo thì rất tội nghiệp quý vị ạ!

Giới luật đã dạy như vậy chúng ta nên y chỉ trên sự thật mà chấn chỉnh lại Phật giáo có làm được như vậy thì Phật giáo mới đúng nghĩa là Phật giáo của quý vị.

C.- GIỚI HÀNH Y CHỈ TRÊN SỰ THẬT MÀ NÓI

Muốn thực hiện đức hạnh này nghiêm chỉnh thì hằng ngày các bạn thường tác ý câu này: “Thấy cái dở mà không dám chê là hèn kém, là nhút nhát, là dua nịnh. Thấy cái hay mà không dám khen là ganh tỵ hẹp hòi cao ngạo ” hoặc các bạn nên tác ý câu này: “Phải thẳng thắn mạnh dạn y chỉ trên sự thật mà nói, đừng khiếp đảm trước một ai hay một thế lực nào”.

Những câu tác ý này là giới hành của giới luật này. Xin các bạn lưu ý để thực hiện cho bằng được những giới đức hạnh này nó sẽ đem lại cho các bạn một tâm thanh thản, an lạc và vô sự.

6.- GIỚI NGÔN NGỮ THÀNH THẬT THỨ NĂM: CHẮC CHẮN ÐÁNG TIN CẬY

“CHẮC CHẮN ÐÁNG TIN CẬY” là một hành động đạo đức làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, mà mọi người sống chung nhau trên hành tinh này, có tôn giáo hay không tôn giáo đều cần phải học hiểu cho rõ ràng.

Ðây là một giới luật dạy về đức hạnh chọn người đáng tin cậy mà các bạn cần phải học hiểuvà sống đúng những đức hạnh này để tránh không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Có như vậy, các bạn mới xây dựng cuộc sống trên hành tinh này tràn đầy lòng yêu thương, tin tưởng và gắn bó với nhau.

A.- GIỚI ĐỨC CHẮC CHẮN ÐÁNG TIN CẬY

Giới này thuộc về “đức tin cậy” khi giao tiếp với mọi người ta nên chọn người nào đáng tin cậy. Người đáng tin cậy là người từ bỏ sát sanh, từ bỏ lấy của không cho, từ bỏ tà dâm, từ bỏ uống rượu nhất là từ bỏ nói láo, từ bỏ nói lời hung dữ, từ bỏ nói thêu dệt, từ bỏ nói xấu người khác, từ bỏ nói lời vu khống người, v.v…

Làm người không giữ gìn được đức tin cậy thì chưa xứng đáng làm người, người chưa có đức tin cậy là người tự làm khổ mình, khổ người; thường có những hành động giết hại chúng sanh, lấy của không cho, tà dâm, uống rượu, nói láo, nói lời hung dữ, nói lời thêu dệt, nói xấu người, nói lật lọng, v.v... Những người có hành động như trên đã nói là những người không đáng cho các bạn tin cậy.

Làm người giữ gìn được đức tin cậy không phải dễ. Trên đây là những tiêu chuẩn để thấy người nào đáng tin cậy và người nào không đáng tin cậy.

Một tiêu chuẩn mẫu người đáng tin cậy và không đáng tin cậy mà đức Phật đã nêu ra để chúng ta chọn lấy người tin cậy làm bạn.

“GIỚI ÐỨC CHẮC CHẮN ÐÁNG TIN CẬY” giúp các bạn trong cuộc đời này chọn bạn không lầm và chính giới này cũng xây dựng cho các bạn trở thành những con người đáng tin cậy của những người khác.

B.- GIỚI HẠNH CHẮC CHẮN ÐÁNG TIN CẬY

Nếu lấy những tiêu chuẩn trên đây mà xét mọi người trong xã hội thì không có mấy người có oai nghi tế hạnh đáng tin cậy. Có đúng như vậy không các bạn?

Khi ta gặp một người nỡ nhẫn tâm giết hại và ăn thịt chúng sanh, tham lam trộm cắp, lấy của không cho, nói láo là chúng ta biết ngay người này thiếu đức tin cậy, và vì vậy chúng ta không nên tin cậy, gần gũi họ mà luôn hãy tránh xa.

Người không có đức tin cậy thì những việc ác nào họ cũng có thểlàm được.

Trên đời này nếu chúng ta chọn bạn tâm giao, chọn người thiện hữu tri thức là nên chọn những người có đức tin cậy.

Chọn người có đức tin cậy thì chúng ta hãy xét qua những hành động của người này. Nếu người này thân không phạm vào những hành động ác: giết hại chúng sanh, lấy của không cho, tà dâm. Miệng không phạm vào bốn hành động ác: nói láo, nói lời hung dữ, nói xấu người khác, nói lật lọng. Nhất là họ không phạm vào ba hành động ác: tham, sân, si...

Nếu một người còn giết hại và ăn thịt chúng sanh, họ không có lòng thương yêu, không thấy sự đau khổ của chúng sanh. Người như vậy là người có ác tâm. Người có ác tâm thì tất cả những điều ác khác, họ đều làm được.

Nếu một người còn lấy của không cho thì tất cả những hành động ác khác, họ cũng sẽ làm được như: vọng ngữ, tà dâm uống rượu, v.v… và như vậy họ là người thiếu đức tin cậy. Người phật tử đệ tử của Phật phải cố gắng giữ gìn đức tin cậy, người có đức tin cậy mới xứng đáng làm Người, làm Thánh.

Một vị Tỳ Kheo là một giảng sư thuyết pháp rất hay, nhưng hành động oai nghi tế hạnh không có, tu hành chưa chứng đạo. Cho nên, họ thuyết giảng kinh sách Phật là phạm vào giới đức thành thật nên họ là người nói láo, là người không có đức tin cậy. Người không có đức tin cậy thì làm sao chúng ta tin họ được. Phải không các bạn?

Thời nay những giảng sư được đào tạo trong các trường Phật học, khi tốt nghiệp ra trường họ đã trở thành những người nói rất hay, nhưng lại nói những điều mình chưa làm được, thành ra nói láo, nói láo có chứng chỉ, có cấp bằng, chứ sự thật con đường tu hành của họ chỉ là con số không. Hành động về ngôn ngữ hằng ngày, nếu chúng ta không khéo léo vô tình phát ngôn thiếu tỉnh giác sơ suất phạm vào giới hạnh ngôn ngữ đáng tin cậy là tự chúng ta đã làm mất lòng tin với mọi người. Cho nên, muốn nói ra lời nói nào là phải cân nhắc kỹ lưỡng, thì lời nói ấy mới đáng tin cậy cho mọi người.

Kính thưa các bạn! Giới hạnh ngôn ngữ đáng tin cậy là những lời nói chân thật, không nói thêm nói bớt, không nói xấu người khác, không nói to tiếng, không nói những lời thô tục, không đem chuyện người này nói lại với người kia, không đem chuyện người kia nói lại với người này, chuyện có nói không, chuyện không nói có.

Ðó là đức hạnh ngôn ngữ chắc chắn đáng tin cậy của một người tu sĩ và cư sĩ của Phật giáo.

C.- GIỚI HÀNH NGÔN NGỮ CHẮC CHẮN ÐÁNG TIN CẬY

Muốn thực hiện giới hành ngôn ngữ đáng tin cậy thì các bạn nên đọc lại bài kinh GIÁO GIỚI LA HẦU LA: “Này La Hầu La, khi con muốn nói một lời nói gì thì hãy suy nghĩ lời ấy như sau: lời nói này của ta, có thể đưađến làm khổ ta, có thể đưa đến làm khổ người khác, có thể đưa đến làm khổ cả hai. Lời nói này bất thiện, đưa đến đau khổ, đem đến quả báo đau khổ. Một lời nói như vậy, này La Hầu La, nhất định chớ có nói con ạ!”.

Thực hành theo lời dạy này là thực hiện giới hành ngôn ngữ chắc chắn đáng tin cậy, nhờ có thực hành như vậy nên người tu sĩ mới trở thành nơi đáng tin cậy cho mọi người mà trong kinh thường dạy: “Người tu sĩ giới luật nghiêm chỉnh là phước điền của chúng sanh”.

7.- GIỚI NGÔN NGỮ THÀNH THẬT THỨ SÁU: KHÔNG LƯỜNG GẠT

“KHÔNG LƯỜNG GẠT” là một hành động đạo đức về ngôn ngữ làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, mà mọi người sống chung nhau trên hành tinh này, có tôn giáo hay không tôn giáo đều cần phải học hiểu và sống đúng đức hạnh này.

Ðây là một giới luật dạy về đức hạnh ngôn ngữ trong những đức hạnh không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Có như vậy, các bạn mới biến cuộc sống trên hành tinh này trở thành cõi Cực Lạc, Thiên Ðàng.

A.- GIỚI ĐỨC NGÔN NGỮ KHÔNG LƯỜNG GẠT

Không nói lường gạt là một giới đức cần thiết giúp cho mọi người trở nên một người tốt, một người thành thật, một người mà xã hội hiện nay rất cần thiết.

Xưa Ðức Phật đang ngồi tu dưới cội cây có một nhà vua săn bắn đến hỏi Phật:

- Ông ngồi tu có thấy con nai chạy ngang qua đây không?

Ðức Phật im lặng không nói, nhà vua gằn giọng hỏi tiếp:

- Ông có thấy con nai chạy ngang qua đây không?

Ðức Phật cũng vẫn im lặng. Nhà vua tức giận rút gươm ra chặt tay và móc mắt đức Phật.

Sau khi có những hành động độc ác như vậy, nhà vua thấy hối hận nên nói:

- Tôi chặt tay và móc mắt ông, ông có giận tôi không?

Ðức Phật vui vẻ trả lời:

- Không, tôi không có giận nhà vua, nếu như tôi giận nhà vua thì tay và mắt tôi không lành lại được.

Khi nói xong tay và mắt của đức Phật đã liền và lành lại như xưa.

Thưa các bạn! Sự im lặng cũng là một đức hạnh làm Người, làm Thánh. Ðức hạnh ấy thường bảo vệ trong sáng cho những đức hạnh khác cho nên sự im lặng là một đức hạnh nhẫn nại cao thượng tuyệt vời.

Sự im lặng là một đức hạnh cao thượng trong vấn đề ngôn ngữ không lường gạt người. Vì vậy hằng ngày phải biết nhắc tâm: “Phải im lặng như Thánh”. Có nhắc tâm như vậy thì mới giữ được sự im lặng. Xin các bạn vui lòng cứ thực hiện đi rồi các bạn sẽ thấy kết quả tốt đẹp và nó sẽ mang lại hạnh phúc an vui cho các bạn.

Ðoạn kinh trên, nhà vua săn bắn hỏi Phật trong tư thế lưỡng đầu phạm giới, nên rất khó trả lời vì có hai giới đức:

1. Ðức hiếu sinh (không sát sanh).

2. Ðức thành thật (không vọng ngữ).

Vì hai giới này đức Phật đành phải im lặng.

Ở đây, chúng ta tu theo đạo Phật là tu học đức hạnh làm Người, làm Thánh cho nên không nói lường gạt là một hành động oai nghi tế hạnh về lời nói của một đệ tử Phật. Người đệ tử Phật không bao giờ nói lời lường gạt, vì nói lời lường gạt là một hành động xấu, ác, đê tiện, hạ liệt, v.v… nó là một hành động phạm giới, thiếu oai nghi chánh hạnh không xứng đáng là đệ tử của Phật.

Giới đức ngôn ngữ thứ sáu này gồm có giới đức, giới hạnh, giới hành như các giới khác trong bộ Giới Ðức Thánh Tăng, Thánh Ni và Thánh cư sĩ, mỗi giới đều có đức hạnh rõ ràng không thể lầm lạc.

- Giới thứ nhất thuộc về lời nói đức thành thật.

- Giới thứ hai thuộc về oai nghi tế hạnh lời nói tốt đẹp, không xảo trá, không lừa đảo.

- Giới thứ ba tu tập chánh niệm về đức hạnh lời nói.

Học về những giới luật này trước khi muốn nói ra một điều gì thì phải phản tỉnh lại lời nói của mình tức là suy tư về lời nói rồi mới nói ra.

Nếu thấy lời nói đó có gian xảo, lừa đảo, lường gạt thiếu thành thật không đạo đức, lời nói hại mình, hại người và hại cả hai thì nhất định dù chết vẫn im lặng như Thánh. Gương im lặng như Thánh của đức Phật còn đó, sao các bạn không noi gương này?

Lời nói lường gạt có tính ác độc, xâm phạm, cướp giật tài sản của cải người khác bằng lời nói.

Tóm lại, làm người có đạo đức thì luôn luôn phải từ bỏ, xa lìa không nói những lời lường gạt.

Luôn luôn phải thấy những lời nói lường gạt là một hành động gian ác, xấu xa, tệ hại vô lương tâm, vô đạo đức nhất trong xã hội loài người.

8.- GIỚI ĐỨC NGÔN NGỮ THÀNH THẬT THỨ BẢY: KHÔNG NÓI PHẢN LẠI ÐỐI VỚI ÐỜI

“KHÔNG NÓI PHẢN LẠI ÐỐI VỚI ÐỜI” là một hành động đạo đức làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, mọi người sống chung nhau trên hành tinh này, có tôn giáo hay không tôn giáo đều cần phải học hiểu và sống đúng đức hạnh này. Chính đạo đức này sẽ mang lại sự an vui cho bản thân, gia đình và xã hội, vì chúng ta không tiêu cực yếm thế, mà lúc nào cũng làm tốt cho đời như trong giới luật này đã dạy: “KHÔNG NÓI PHẢN LẠI ÐỐI VỚI ÐỜI”.

A.- GIỚI ĐỨC KHÔNG NÓI PHẢN LẠI ÐỐI VỚI ÐỜI

Không nói phản lại đối với đời, nghĩa là đời sống như thế nào là phải nói đúng như thế nấy.

Người nói không đúng sự thật của cuộc đời là nói phản lại cuộc đời. Ðời đau khổ mà nói rằng đời không đau khổ, đời không có chi là hạnh phúc mà nói rằng đời là hạnh phúc, đó là nói phản lại cuộc đời.

Ví dụ 1: Người nào cho thân ngũ uẩn này là ta, là của ta, là bản ngã của ta thì người ấy nói phản lại cuộc đời, người ấy nói sai, nói không đúng sự thật. Người nói không đúng sự thật là người nói dối. Người nói dối phải chịu qui luật nhân quả, cho nên người nào nói dối là người sẽ chịu nhiều đau khổ.

Người nào không nói phản lại cuộc đời là nói thân ngũ uẩn này không phải là ta, không phải của ta, không phải bản ngã của ta. Người nói như vậy là nói đúng như thật, không nói sai, người nói như vậy không bao giờ có đau khổ.

Ví dụ 2: Người nào cho rằng không có luật nhân quả là người nói phản lại cuộc đời, người nói như vậy là người sẽ chịu nhiều sự khổ đau trong cuộc đời này, ngược lại người nào nói có luật nhân quả và thấy biết mọi sự việc xảy ra đều do nhân quả thì người ấy thoát khổ.

Ví dụ 3: Người nói không phản lại cuộc đời là người nói đúng sự thật. Nói đúng sự thật là phải nói thân ngũ uẩn này là vô thường, là vô ngã, là khổ đau, nhưng nói rằng thân này là thường hằng, là có linh hồn, là có Phật tánh, là thường lạc ngã tịnh là nói sai, nói không đúng sự thật là nói phản lại cuộc đời. Do nói phản lại cuộc đời mà phải chịu nhiều khổ đau.

Ví dụ 4: Người nào cho thân này không phải là thân nhân quả là người nói phản lại cuộc đời, nói sai sự thật. Bởi vì thân này, động dụng một chút xíu là tạo nhân tạo quả ngay liền tức khắc, cho nên nói thân này là thân nhân quả, là nói đúng không nói sai. Thân nhân quả là thân có phiền não đau buồn, giận hờn ganh tỵ, ghen ghét, tỵ hiềm, thường bệnh đau, khổ sở, nhức mỏi, mệt nhọc, vui mừng, an lạc, hạnh phúc, yên vui...

Ví dụ 5: Người nói cho thân này thanh tịnh trong sạch là nói sai sự thật, là nói phản lại cuộc đời, chính vì thân này là thân bất tịnh, uế trược, hôi thối, dục lạc ham thích mùi tục lụy nên chịu nhiều khổ đau.

Ví dụ 6: Không có thế giới siêu hình mà bảo rằng có thế giới siêu hình là nói phản lại cuộc đời.

Nói phản lại cuộc đời là nói sai sự thật, nên những người nói phản lại cuộc đời là những người lạc hậu, mê tín, ngu si, dại khờ đem tiền cho người khác ăn mà tai hoạ bệnh tật vẫn đến với mình (tiền mất tật mang).

Cho nên, giới đức không nói phản lại cuộc đời là một đức hạnh nhân bản – nhân quả không làm khổ mình khổ người và khổ cả hai.

Người nói phản lại cuộc đời là người phạm giới, phá giới, là người tội lỗi. Người tội lỗi là người phải chịu nhiều sự đau khổ cho cuộc đời này.

B.- GIỚI HÀNH KHÔNG NÓI PHẢN LẠI ÐỐI VỚI ÐỜI

Giới không nói phản lại đối với cuộc đời là một giới hành tuyệt vời, khi các bạn biết những gì đúng sự thật trong cuộc đời thì các bạn mới nói, còn chưa biết thì nhất định không nói. Vì nói ra sẽ phạm giới, phạm giới sẽ bị khổ đau và còn làm liên lụy đến những người khác. Ðây là một giới hành để giúp các bạn thấy sự thật cuộc sống thế gian này là do các duyên họp lại mà thành ra muôn vật, chứ không có vật nào là có thật. Một cuộc sống thế gian đầy khổ đau chỉ vì các bạn không dám nhìn sự thật, không phản tỉnh lại cuộc đời, thường thấy không đúng sự thật của cuộc đời, nên phải chịu khổ đau từ kiếp này sang kiếp khác.

Nói phản lại cuộc đời như ông Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm:

“Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dù ai vui thú nào
Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn xôn xao”

Nói phản lại cuộc đời là tiêu cực, yếm thế, ngược lại đạo Phật biết đời khổ như thật, nhưng không tiêu cực, yếm thế, cho nên từ trong đau khổ vượt lên để thoát ra mọi sự đau khổ của cuộc đời, chứ không phải tránh né trốn chạy như Trạng Trình, nên đức Phật dạy: “Ðứng lại thì chìm xuống, tiến tới thì trôi dạt, chỉ có vượt qua”.

Như vậy, các bạn biết rằng đạo Phật là đạo đức của loài người, nên nó không bi quan, yếm thế, luôn luôn tích cực xây dựng cho mình một đạo đức để cải đổi thế gian này thành cảnh giới an lạc và hạnh phúc cho mình cho người.

Xin các bạn hãy lưu ý giới hành không nói phản lại cuộc đời là đạo đức nhân bản – nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai; là bổn phận trách nhiệm của mỗi con người đang có mặt trên hành tinh này thì các bạn mới giữ gìn những giới luật này nghiêm chỉnh.

Muốn sống nghiêm chỉnh giới hành không nói phản lại cuộc đời thì các bạn nên thường xuyên tác ý: “Không được nói sai sự thật trong cuộc đời này. Nói sai sự thật là nói phản lại cuộc đời. Nói phản lại cuộc đời làđem lại sự đau khổ cho mình, cho người, cho cả hai”.

Tóm lại, bảy giới này là bảy đức hạnh về ngôn ngữ của mọi người sống trên hành tinh này không riêng cho những phật tử mà cho tất cả mọi người, có tôn giáo hay không có tôn giáo đều phải chấp nhận đó là đạo đức nhân bản - nhân quả của loài người, do từ khẩu hành của mọi người tạo ra một sức sống mãnh liệt của những tâm hồn cao thượng biết thương mình, thương người và thương cả hai.

Đang có 43 khách và không thành viên đang online

Lượt xem
450
Các bài viết
1443
Số lần xem các bài viết
6371323